Duck hunt
“Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại náo nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường…” Thật vậy, không riêng gì tác giả Thanh Tịnh đối với lứa tuổi học sinh ai ai lại chẳng có những kỉ niệm đẹp về ngày khai trường và đối với tôi ấn tượng nhất là ngày đầu tiên bước chân vào mái trường THPT -một hồi ức đẹp không thể nhạt phai….Tôi được học trong một ngôi trường lớn ,có bề dày thành tích và truyền thống dạy học - Trường THPT Trần Quốc Tuấn ,bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng , lòng tự hào và có xen lẫn sự bỡ ngỡ.

Chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với huy hiệu đội, với mái trường cấp hai, ngưỡng cửa cấp ba đã đến . Không giống như những buổi tựu trường khác , lần này tôi tự nhiên thấy lạ .Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng .Khi cái quyết tâm đậu vào trường THPT mà tôi yêu thích đã được thực hiện, sự thoải mái và cảm giác hồi hộp mong chờ những điều mà tôi muốn trong không ngừng tăng thêm.Ngày tôi cùng cô bạn thân đi xem điểm ,chúng tôi đã vui mừng đến nỗi không thể nào tả xiết khi thấy cả hai đều trúng tuyển.

Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái , theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trừơng thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỉ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là những hàng cây rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ.Khuôn viên của trường rất rộng tôi không ước lượng chính xác được là trường rộng bao nhiêu.Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất.cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!''Đặc biệt, điều làm tôi ấn tượng nhất là hình ảnh những bạn nữ sinh và nam sinh với bộ đồng phục mới đầy sự hồn nhiên ,đẹp đẽ của người học sinh .Lần đầu tiên khoác trên mình chiếc áo dài trắng tinh khôi, tôi thấy mình lớn hơn và trưởng thành hơn.Chín năm học trôi qua với biết bao kỉ niệm đẹp một hành trình dài đi đến tương lai và hạnh phúc hơn khi tôi đặt chân vào ngưỡng cửa cấp ba với bao bộn bề lo lắng những bon chen vất vả của cuộc đời mà giờ đây tôi phải tự đứng tự đi bằng chính đôi chân mình.

Chúng tôi, các lớp 10 cũng như anh chị lớp 11,12 được phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” - Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào.'' Cô tên Kim Anh ...'' ,những lời nói nhẹ nhàng ,đôi mắt hiền lành đã làm tôi vơi đi phần nào sự xa lạ.Cô dạy chúng tôi về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này...Những buổi học cứ đến dần dần ,đến bây giờ chúng tôi đã trải qua 2 tuần học tập, làm quen với những kiến thức khó,các thầy cô giáo giảng bài dễ hiểu,ân cần , quan tâm học sinh và bạn bè trong lớp đã vui vẻ ,hoà đồng với nhau sau những lần ngập ngừng làm quen ,chào hỏi ,chúng tôi sẽ cùng nhau trải qua 3 năm học cuối cùng của người học sinh.

Ở đây cái gì cũng mới, cái gì cũng lạ đối với tôi: trường mới, thây cô mới, các bạn mới, cách học mới, môi trường mới. Tôi phải thích nghi dần làm quen dần với môi trường mới vì ba năm ở đây sẽ quyết định tương lai cho cả cuộc đời tôi. Tôi nghĩ đây sẽ là khoảng thời gian thật sự gian lao và thử thách. Tôi tự nhủ với lòng mình sẽ cố gắng hết sức nổ lực học tập thật tốt trong ba năm học tới này để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô và bố mẹ, để xứng đáng với ngôi trường mình mang tên trường THPT Trần Quốc Tuấn.Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên dưới dưới mái trường THPT đó thôi , chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ …









Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT.Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng.
Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái , theo sự thông báo của nhà trường , tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trừơng thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”.
Chúng tôi, các lớp 10 cũng như anh chị lớp 11 dược phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” - Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp 9.Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hìên lành, mái tóc đen dài.. Chính hình ảnh có của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ. Lởi đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này..
Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng. Trong trang phục là một bộ đồ dài trắng tinh, tôi ra dáng là một nữ sinh thực sự. Tôi vừa thèn thẹn vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó như lưu vào trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là từ hôm nay tôi hoà nhập vào một môi trừong mới.
Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học - Trường THPT chuyên Huỳnh Mẫn Đạt, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ . Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.
Với bao nhiêu diều suy nghĩ trong tôi , có cả niềm vui xen lẩn niềm kiêu hảnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng…. Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai mờ …














Với tuổi học trò, ai cũng có cái nao nao của buổi tựu trường, Nhưng lần này, tôi tự nhiên thấy lạ: lần đầu tiên tôi đến với mái trường THPT. (lủng củng) Bao niềm vui, sự hảnh diện và cả sự rụt rè bỡ ngỡ cứ xen lẫn trong tôi với (sẽ trở thành) nhũng ấn tượng sẽ đọng lại mãi trong lòng. (thừa: ngay trong nghĩa từ "ấn tượng" đã bao gôm " đọng lại mãi trong lòng" rồi.)
Ngày đầu tiên đến trường – đó là một ngày nắng ấm, khí trời dìu dịu êm ái ,(cần chấm câu ở đây) theo sự thông báo của nhà trường (không phù hợp với mạch văn đag nhẹ nhànng lãng mạn), tôi đã chuẩn bị đủ tất cả mọi thứ nào là quần áo, giày dép, tập sách…. Nhưng lòng tôi vẫn cứ xôn xao khó tả. Bởi trước mắt tôi lúc này là một khung trời mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp… đều mới tinh.(đây là văn nói- không phù hợp với văn viết )Trong những năm trước, sau ba tháng hè nghỉ học, chúng tôi lại trở về mái trừơng thân quen với những hàng cây, ghế đá,..in đậm bao kỹ niệm của những lần nô đùa cùng bè bạn. Còn năm nay, tôi đã bước chân vào ngưỡng cửa cấp ba (nên viết là THPT) - một chân trời hoàn toàn mới lạ. Ngôi trường tôi học năm nay rất khang trang, và không gian thoáng đãng..Từ cổng trường là một hàng cây me già rợp bóng mát dẫn lối vào các dãy phòng học ba tầng uy nghi, đẹp đẽ . Nào là hàng cây, phòng học, cột cờ ….tất cả đều dập (dùng từ ko đúng: từ đạp chỉ dành cho những sự việc hiện tượng bất ngờ hoặc không vui. từ này mang nghĩa tiêu cực) vào mắt tôi, khiến lòng không thể nén lại được cảm xúc ngỡ ngàng , bao niềm vui sướng và (nên ngắt câu ở đây - vì đã chuyển ý) tôi đã thốt lên: “Ôi! Ngôi trường đẹp quá!”. (sáo rỗng)
Chúng tôi, các lớp 10 cũng như anh chị lớp 11 dược phân công về các lớp. Tôi thầm ước sao cho mình có thể học chung với một số người bạn cũ. Tiếc thay, lớp tôi học hoàn toàn là bạn lạ. “Nhưng dần rồi mình cũng sẽ quen với những bạn ấy thôi” - Tôi tự an ủi mình như thế. Sau mấy phút bỡ ngỡ ban đầu, tôi thấy cô giáo chủ nhiệm bước vào. Dáng đi, hình ảnh của cô làm cho tôi gợi nhớ về cô giáo chủ nhiệm năm lớp 9.Vẫn một dáng người thon thả, đôi mắt hìên lành, mái tóc đen dài.. Chính hình ảnh có của cô đã làm cho tôi phần nào bớt đi sự lo lắng vì xung quanh tôi toàn là bạn lạ.(lặp ý ở trên) Lởi đầu tiên cô nói với chúng tôi là những lời dạy bảo ân cần về ý thức và trách nhiệm đối với bản thân, trường, lớp, trong học tập và rèn luyện trong năm học đầu tiên của ngưỡng cửa cấp ba.Tôi nghĩ đó là bài học đầu tiên mà tôi có thể có được ở ngôi trường mới này.. (cần khẳng đinh hơn - ko nên dùng từ có thể)
Ấn tượng nhất trong tôi là ngày khai giảng.(lủng cùng: bạn có thể ghi: Buổi lễ khai giảng để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong tôi trong những ngày mới nhập trường) Trong trang phục là một bộ đồ dài trắng tinh, tôi ra dáng là một nữ sinh thực sự.(cần miêu tả thêm nét dịu dàng nữ tính... rước khi đưa ra nhận định này) Tôi vừa thèn thẹn ( văn nói - nên dùng từ ngượng ngùng, ngượng nghịu, e thẹn... thay thế) vừa cảm thấy mình như trưởng thành hơn. Tiếng trống khai trường do thầy hiệu trưởng gióng lên vang xa và âm thanh đó (bỏ vì không nên lặp chủ ngữ ở đây)như lưu vào (dùng từ khác, Vd như đọng lại, ngân lên...) trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Tôi biết là (kể) từ hôm nay tôi (đã được) hoà nhập vào một môi trừong mới.
Tôi được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học - Trường THPT chuyên Huỳnh Mẫn Đạt, bản thân tôi có biết bao nhiêu niềm vui sướng và lòng tự hào và có xen lẫn một vài nỗi lo sợ . (e sợ) Nhưng điều quan trọng trong tôi lúc này, tôi hứa sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện sao cho xứng đáng với truyền thống của nhà trường.
Với bao nhiêu diều suy nghĩ trong tôi , có cả niềm vui xen lẩn niềm kiêu hảnh và cả sự thẹn thùng bỡ ngỡ và một chút lo lắng…. (chưa đủ kết cấu C-V để tạo thành câu) Bấy nhiêu cảm xúc của những ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT chắc chắn sẽ đọng lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn (kỷ niệm) không thể phai mờ …